“Đường đến danh ca vọng cổ” và văn hóa cổ truyền trong bối cảnh hiện đại

Rằng:

Bữa nay tình cờ đọc bài báo kể chuyện hai mẹ con cùng nhau đi thi chương trình “Đường đến danh ca vọng cổ”, cô con gái còn ẵm theo con mình nữa: ba thế hệ trên sân khấu cải lương. Cảnh này làm mình xúc động thổn thức, bởi vì con đường sống của “văn hóa” chính là sự trao truyền tiếp  nối từ các thế hệ, từ những câu ca của mẹ làm con mê mẩn, rồi cứ  như vậy mà phát triển. Sau đấy mình tìm xem mấy tập nữa của “Đường đến danh ca vọng cổ”, vừa xem vừa vỗ đùi đeng đéc, lâu lắm rồi mới thấy ngành giải trí Việt Nam làm được chương trình “có tâm” đến vậy. “Đường đến danh ca vọng cổ” có format khá giống  một số chương trình truyền hình thực tế (THTT) gần đây; đó là có 3 huấn luyện viên lựa chọn thí sinh. Tuy nhiên, cái “cốt” hiện đại ấy đã được nghệ thuật sân khấu cải lương làm đầy cho phần “hồn” hết sức đàng hoàng và tinh tế.

Về hình thức, so với các chương trình thi vọng cổ và bolero đã có trước đó, “Đường đến danh ca vọng cổ” đầu tư hơn về sân khấu, âm thanh, trang phục và công tác truyền thông (fanpage của chương trình hiện có hơn 50 000 lượt theo dõi, mỗi tập đều có livestream Youtube để khán giả theo dõi, admin trang cập nhật và tương tác nhanh nhạy với khán giả). Đối với mình, đẹp nhất là hình ảnh từ ban giám khảo, MC, thí sinh cho đến “dàn đờn” (nhạc công) đều vận áo dài, áo bà ba hoặc các hình thức cách tân của trang phục truyền thống, trang phục cổ trang (nếu là thí sinh biểu diễn). Chỉ có thể nói là “trang nghiêm” – đâu ra đó, đường hoàng và tử tể.

Về nội dung (phần này bình luận hơi dài nghen), ban huấn luyện viên (Kim Tử Long, Ngọc Huyền, Thoại Mỹ) vừa vững chuyên môn lại rất tâm huyết. Có thí sinh ca rất hay nhưng không được chọn,  sau đó huấn luyện viên mới bình luận thiếu hơi ra sao, chữ nhả bị “cứng” như thế nào, “chồng hơi” chưa tới hay thần thái, khí chất chưa được ra làm sao. Nhờ vậy khán giả không chỉ hiểu lý do mà còn học được cách nghe cải lương, làm sao để biết ai ca hay ca dở. Thí sinh khi đi thi cũng rất đầu tư, về trang phục lẫn nội dung ca; cổ nhạc và tân cổ đủ cả. Các huấn luyện viên nói chuyện cực kỳ có duyên, nghe có “cải lương” một chút nhưng cũng hài hước vô cùng, cái hài duyên dáng chứ không phải kiểu nhắng nhít.  Mình đặc biệt thích màn đối đáp giữa huấn luyện viên – thí sinh hoặc phần bình luận của huấn luyện viên; từ những câu nói từ tốn có đủ chủ ngữ – vị ngữ chứa đựng tình cảm thiết tha cho nghệ thuật sân khấu cải lương mà mình thêm thương mến môn nghệ thuật này; đồng thời có thêm niềm tin vào sức sống của cải lương nói riêng, văn hóa nói chung trong bối cảnh hiện đại. Xem chương trình có thể học được một số từ ngữ trang trọng, lịch sự mà mình đã “quên” dùng, học cách nói chuyện nhẹ nhàng tình cảm, học cách mà cải lương thể hiện tâm tư tình cảm của mình qua lời ca tiếng hát…và để cho “văn hóa” thấm vào mình từng chút một như thế.

Một niềm vui khi xem chương trình nữa là dàn khán giả có rất nhiều bạn trẻ. Để kết bài xin trích lại bình luận của một khán giả trẻ trên kênh Youtube của chương trình: “Cảm ơn chương trình đã mang sức sống lại một bộ môn nghệ thuật dân tộc tuyệt vời đang dần chết mòn. Nhờ chương trình mà mọi người có thể hiểu được cái tình nghệ sĩ cải lương với nhau thật mộc mạc, nhưng rất nghĩa tình, và chân chất, đồng thời là sự yêu nghề, yêu tổ nghiệp mãnh liệt của họ. Hy vọng chương trình sẽ ngày càng nhận được nhiều sự ủng hộ của mọi người! Love you!”

03/12/2016 – Bờm

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s