color of reality

Rằng:

Hôm nay mình vừa mới thi xong môn “Individual Perspective”, từ “thi”có vẻ hơi lớn lao vì lớp này thiệt ra là hành trình nhìn nhận và đinh vị lại bản thân. Mình đã chia sẻ một số bài học trong lớp trong thư mục Liberal Arts về giới tính [xã hội], thuyết công lợi, thuyết hiện sinh, bổn tính con người, vv; bữa nay mình tiếp tục tường thực lớp học mà mình rất thích này với chủ đề chủng tộc (race) nghen.

Hình minh họa được chụp từ một…video phim ngắn có tên là “Color of reality” (chứ không phải tranh vẽ heng). Phim do đạo diễn Jon Boogz thực hiện; cũng chính anh và một bạn diễn khác Lil Buck là hai diễn viên chính trong phim sử dụng các động tác cơ thể, âm nhạc và mỹ thuật để đưa ra nhiều thông điệp xã hội. Phim bắt đầu bằng cảnh hai vũ công da đen nghe tin cảnh sát đã bắn một người da màu nào đó; xúc động hai vũ công đã đứng dậy và thực hiện các động tác nhảy jookin trên khung cảnh căn phòng giống hệt bức tranh vẽ. Sau đó hai người mở cửa đi ra thế giới thật mà trong bài phỏng vấn với New York Times, Jon Boogz gọi là “the human experience” (tạm dịch: trải nghiệm nhân loại). Hai người đã bị kỳ thị và chối bỏ bởi nhiều người xung quanh; cảnh cuối họ bị bắn chết trên đường phố, máy quay lia cao gần hiện ra những tòa cao ốc,  khu mua sắm, vv.

Lớp mình đã thảo luận rất sôi nổi về ý nghĩa của phim ngắn này, cô giáo chia làm 3 chủ đề: Chủng tộc, Nghệ thuật sử dụng trong phim và Cách thức truyền tải thông điệp của “Color of reality”. Mỗi bạn đều có một góc nhìn khác nhau (và nếu các bạn xem video mình tin mỗi bạn cũng thu lượm cho mình những ý kiến khác nhau). Mình tóm lược lại một số ý kiến trong lớp mình nha.

Vấn đề chủng tộc trong “Color of reality” là câu chuyện những người Mỹ gốc Phi hoặc người da màu nói chung bị kỳ thị, phân biệt đối xử ở Mỹ nói riêng và “phương Tây” nói chung. Quá khứ nô lệ đã qua đi và sự phân biệt đối xử cũng đã được giảm nhẹ phần nào nhưng dường như phân biệt chủng tộc vẫn luôn là một cái dằm nhức nhối trong xã hội nước Mỹ; có một bạn cho rằng phân biệt chủng tộc (racist) thực ra chưa bao giờ chấm dứt mà chỉ trở nên vi tế hơn, khó nhận diện hơn mà thôi. #blacklivesmatter là một hashtag nổi tiếng cho các phong trào chống lại phân biệt chủng tộc của người gốc Phi tại Mỹ bao gồm các hoạt động biểu tình ôn hòa, chia sẻ các thông điệp trên mạng xã hội, sự kiện văn hóa, vv. Cùng thời điểm lớp mình học bài này có 2-3 vụ cảnh sát bắn người gốc Phi tại Mỹ, một nhóm người Mỹ gốc Việt (và người Mỹ gốc Á) nói chung đã tổ chức biểu tình #balcklivesmatter để ủng hộ nhóm người Mỹ gốc Phi với thông điệp. Tuy vậy, một điều mình chú ý là khi các phong trào phản đối phân biệt đối xử diễn ra, dường như “người da trắng” cũng đang bị chính các nhóm-biểu-tình kỳ thị với cái nhãn “người da trắng chỉ kỳ thị”. Và nếu #blacklivesmatter thì #whitelivesmatter có đúng không? Đối với những người gốc Phi hoặc gốc Á hoặc gốc gì đi nữa sinh tại Mỹ, ảnh hưởng bởi văn hóa Mỹ, nói tiếng Anh là ngôn ngữ thứ nhất thì những người đó có được xem là “người Mỹ” không? Khi nói đến “người Mỹ” bạn hình dung ra một người như thế nào? Người gốc Phi hay người gốc Á có phân biệt đối xử không? Chúng ta đang phản đối việc phân biệt đối xử hay đang vô tình tạo ra những sự kỳ thị khác?

Về nghệ thuật sử dụng trong phim, mình không giỏi ở mảng này nên chỉ nhặt được những chia sẻ từ các bạn và cô giáo. Đầu tiên là hình thức tranh 3D sáng tạo nè, rồi phong cách vẽ khiến người ta liên tưởng đến những bức tranh treo trong bảo tàng; dù phong cách này “không phải của người châu Phi”; âm nhạc trong phim cũng được khéo léo lồng vào, là tiếng piano, một lần nữa cũng “không phải của người châu Phi”. Có bạn cho rằng việc sử dụng các nguyên liệu văn hóa của châu Âu và “phương Tây” là một cách khiến cho video trở nên gần gũi hơn, dễ đi vào lòng người hơn và thu hút được nhiều đồng mình hơn đến từ các nhóm xã hội khác. Mình thì nghĩ cái nào hay thì dung, văn hóa vốn dĩ không có sự phân biệt…

Cuối cùng, về cách truyền tải thông điệp; rõ ràng nhất là #blacklivesmatter nhưng bên cạnh đó vẫn có những thông điệp khác mà khán giả tự quyết. Ví dụ như cô mình nhìn thấy vấn đề nữ quyền khi trong phim chỉ xuất hiện đúng một diễn viên nữ nhưng lại đang ở tình trạng “nạn nhân”; bạn mình nhìn thấy thông điệp về nghệ thuật: vai trò của người nghệ sĩ và nghệ thuật trong các phong trào xã hội; một bạn khác nhìn thấy thông điệp #alllivesmatter – tất cả mọi người đều có ảnh hưởng chứ không chỉ riêng người da trắng hay da đen hay da màu; một bạn khác thấy vấn đề của luật pháp, nhà nước về việc quản lý sở hữu súng. vv

Vai trò của cá nhân (individual) sẽ được nhìn nhận như thế nào, mời bạn xem phim và nghiền ngẫm 🙂

12/12/2016 – Bờm

http://www.alexameade.com/colorofreality/

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s