Chuyện ở công ty

Rằng:
1. Sáng nay vừa bước vào văn phòng, anh đồng nghiệp đã vội đứng dậy, tiến về phía mình và tặng… một quả trứng. Anh cẩn thận dạy “trứng này không có cồ đâu, anh đã luộc rồi, bữa trưa của em nhé”. Lát sau lại nghe chị Kế Toán nói trứng ấy là gà nhà anh nuôi, mình chỉ thấy cái trứng trong tay cưng ơi là cưng.

2. Trong công ty mình là người duy nhất ăn chay (chế độ ăn của mình vẫn còn trứng và sữa, để bạn đỡ nhọc công thắc mắc nghen) nên thi thoảng mình cùng các anh chị hay đùa nhau “Bờm là động vật… ăn cỏ”. Có lần anh Chanh nghe mình nói vậy bèn đớp lại “Nghe em nói chuyện mà cảm giác như ‘tâm sự của một con bò’”vậy đó. Xét thấy con bò cũng dễ thương nên mình phì cười rồi… thôi. Cũng từ ngày mình về công ty thực tập, chị Kế Toán (kiêm người bảo hộ an ninh lương thực ở công ty) tăng cường rau cho bữa ăn, từ 2 món rau có hôm lên đến 4-5 món rau. Hì hì…

3. Đợt này mình ra không có thầy đi cùng, thế là anh Bolero thay thầy “thồ” mình mỗi ngày. (gọi là anh Bolero vì lúc nào cũng nghe dòng nhạc này). Nhà anh ở xa công ty, mỗi sáng đi qua bên mình phải vòng một đoạn, thành ra mình thấy thương anh ghê, bèn nói “thôi ráng nha anh, em hành anh mấy hôm nữa thôi”. Anh cười khì khì, đúng nghĩa “khì khì” nha, rồi nói “rất vui được phục vụ mà” 😀

4. Mỗi lần lên lớp do sếp trực tiêp giảng dạy, mọi người lại ngồi với nhau như lớp học. Bữa nọ trong lớp mình buồn ngủ quá bèn quay sang nói với chị Bơ “ôi ôi chị ơi em muốn ngủ ghê”. Chị cười hiền dịu rồi bảo “để chị tát cho một phát rồi tỉnh, nhá”. Mình tỉnh luôn.

5. Gọi là chị Bơ bởi vì lần trước đi làm chị xách lên một cây bơ non, nghe nói là kết quả gieo hạt từ một trái bơ chị ăn thấy ngon quá. Mọi người xúm lại trêu chị “đến bao giờ công ty mới có bơ ăn nhỉ, có cần trồng hộ không”. Chị Bơ cười không đáp lại được nhưng cứ mân mê mấy cái lá bơ, coi bộ tràn trề hy vọng lắm. Mình sẽ note lại ngày này để đợi mười năm nữa ăn bơ của chị. Nghe đâu Tết này chị ấy đã hộ tống em bơ về quê 😀

6. Hai hôm nay mình hướng dẫn thiền nằm (buông thư) để giúp cả nhà thư giãn. Lúc tập xong mỗi anh chị lại cho một ý kiến nhận xét nghe mà… không nhịn được cười. Có người nói thấy mình “lạc trôi” đi xứ nào đấy; chị Bơ nói thấy chân nặng, anh Bolero thì hí hửng “anh thấy khí trên tay kiểu như phim chưởng ấy”; còn anh Chanh thì lăn ra ngủ không nhớ trời trăng mây sao gì. Dù sao thì ít nhất mình cũng đã có chút đóng góp cho cả nhà, nghĩ còn có 4 hôm ở đây nữa thôi mà cũng hơi hơi buồn rồi nè.

10/02/2017 – Bờm

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s