Ghi chép từ lớp học: mấy ý nghĩ khi xem “Into the woods”

Rằng:

1.Kỳ này mình có môn “Children’s literature and its creative writings” đặt lại vấn đề của các tác phẩm văn học thiếu nhi, nói đơn giản là con nít lớn đọc lại truyện con nít với “công cụ” để phân tích và bình luận. Bữa nay cô cho tụi mình xem một tác phẩm nhạc kịch tên là “Into the woods” (Tạm dịch: Đi vào rừng) (phiên bản 1991), vở kịch này cũng đã có phiên bản điện ảnh rồi nghen. “Into the wood” do tác giả Stephen Sondheim soạn lời, nguyên tác của James Lapine; tác phẩm là sự hòa trộn của nhiều câu chuyện cổ tích quen thuộc như Công chúa tóc mây (Rapunzel), Lọ Lem, Jack và cây đậu thần, Cô bé quàng khăn đỏ, Người thợ làm bánh và vợ. Tác giả đã khéo léo cho tất cả các câu chuyện đan xen với nhau trong một ngôi làng và biểu tượng để liên kết chính là khu rừng (the woods). Mỗi nhân vật đều có lý do để đi vào rừng: bác làm bánh vào rừng tìm các vật phẩm mụ phù thủy yêu cầu, cô bé quàng khăn đỏ băng rừng đi tìm bà ngoại, Jack đi qua rừng để đến chợ bán bò,… Thông qua biểu tượng khu rừng, rất nhiều, nhiều lắm nghen, những triết lý cuộc sống về tình yêu, gia đình, con cái, mối quan hệ, đạo đức,… được thể hiện một cách sống động. Mình đã chăm chú xem “Into the woods” và cảm giác như chính mình cũng đang đi vào rừng vậy.

—-

2. Có quá nhiều bài học để rút ra từ tác phẩm nhạc kịch này, xem xong mà mình thẩn thờ nghĩ ngợi đến no bụng, cặm cụi ghi ghi chép chép vào kịch bản những suy tưởng của riêng mình. Bài này mình chọn hình ảnh khu rừng để bàn. Thiệt ra nếu để ý kỹ thì ta sẽ thấy đa số các câu chuyện cổ tích đều có một chi tiết “u tối” ví dụ như khu rừng hoặc chốn nào đó đại loại thế – nơi các nút thắt được tạo ra và cũng được gỡ nút. Khu rừng có thể là nơi tăm tối, nguy hiểm và đáng sợ nhưng nó là nơi những cuộc hành trình (the journeys) bắt đầu. Mỗi nhân vật trong tác phẩm lại có mục đích riêng khi vào rừng nhưng điểm chung là họ đều phải đi. Cô giáo mình bảo “nếu không có chi tiết đi vào rừng sẽ chẳng có câu chuyện cổ tích nào cả, nếu chỉ ở nhà thì chẳng có chuyện gì xảy ra, cái gọi là ‘hạnh phúc đến suốt đời’ cũng không được sinh thành bởi lẽ nhân vật có trải qua gian nan và thử thách trong rừng đâu”. Ra vậy, nơi tăm tối như khu rừng lại chính là nơi tạo nên “chuyện”, ngày từ đêm sinh ra, hạnh phúc do khổ đau mang thai. Ra vậy. “Into the woods/ To get the thing/ That makes it worth/The journeying.”

3. Trước khi vào rừng hầu như nhân vật nào cũng sợ hãi: sợ ma, sợ chó sói, sợ lạc đường dù cho họ [các nhân vật] đã biết rõ điều mình ước, điều mình muốn, thậm chí biết cả đường đi. Những lời hát lại vang lên “The woods are just trees/ The trees are just wood/ No need to be afraid there…” (Tạm dịch: rừng chỉ có cây, cây là rừng, không cần phải lo lắng). Cô bé quàng khăn đỏ đã hát cô sợ vào rừng nhưng cùng lúc lại háo hức, bác làm bánh mang nỗi sợ mụ phù thủy vào rừng nhưng cũng đem theo hy vọng về đứa con (lời hứa của mụ phù thủy nếu bác đáp ứng hết yêu cầu của bà), nàng Lọ Lem sợ cảnh u tối của rừng nhưng vẫn ước mơ được đến vũ hội,.. Nỗi sợ song hành cùng với niềm hy vọng mà khoảng cách được đo bằng hai tiếng “hối hận” – nếu không thử sẽ không biết hành trình dẫn mình đến đâu, ai biết được là may mắn hay bất hạnh, nhưng chắc chắn nếu không thử, ta sẽ mãi ân hận vì đã không bước lên. Do vậy mà cuối tác phẩm có câu hát “Đừng quá cẩn trọng, đừng quá thông minh”, ý ở đây là đôi khi sự phân tích, so sánh, do dự [thái quá] sẽ khiến ta chần chừ, nỗi sợ làm ta phân vân và cơ hội sẽ vụt mất. Biết đâu đấy việc mà ta sợ thực chất lại nhỏ hơn nỗi sợ của chúng ta rất nhiều? Thiệt ra mình thấy các nhân vật sợ rừng là vì họ sợ không đạt được ước mơ mà thôi 🙂

4. Chi tiết mình tâm đắc nhất khi xem “Into the woods” đó là các nhân vật dần thay đổi khi phải đối diện với việc đưa ra quyết định lúc ở trong rừng. Bác làm bánh phải cướp chiếc khăn choàng đỏ vì làm như vậy bác mới có con, nhưng cướp đi chiếc khăn cô bé sẽ khóc. Vợ bác đã biện minh bằng cách nói mục đích tốt đẹp thì mọi phương tiện để đạt được mục đích ấy đều không quan trọng, rằng ai trong đời cũng nói dối vì mục đích của bản thân nên vấn đề là “kích cỡ” của lời nói dối ấy, điều gì là đúng – điều gì là sai tất cả do “mục đích” quyết định. Bác làm bánh đã dằn vặt, đau khổ vì thực tế ấy; bác muốn giữ sự đạo đức của mình nhưng bác cũng muốn đứa con. (Mà có con có phải là một điều tốt hay không?). Cuối cùng bác lựa chọn trả lại khăn cho cô bé để rồi cái kết bất ngờ lại đến với bác. Những chi tiết như vậy cứ chồng chéo trong suốt 2 tiếng diễn, khó để liệt kê hết ở đây nên gửi link để bạn xem  nghen. Nhạc hay, diễn viên “diễn sâu” và rất giải trí nhé. https://www.youtube.com/watch?v=MP8fw_LhOOg

Bạn có suy tưởng gì có thể gửi lại cho mình nhé, tụi mình cùng nhau thảo luận.

08/03/2017 – Bờm

(Nguồn hình http://wallpapersafari.com/w/K8kqIs/)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s