“lúc 20 tuổi ba đã nghĩ gì vậy?”

Rằng:
Hôm qua bạn-thầy nhận xét về cách sống của mình hiện tại và một lần nữa mình “đổ vỡ”. “Đổ vỡ” là cách mình gọi cho những cột mốc mà khi ấy mình nhận ra một chút về mình. Hôm qua mình đã chênh vênh rất nhiều, vì nhận ra mình không “giỏi” như mình tưởng tượng, mình đã phần nào đó chưa trung thực với chính bản thân. Thế là mình nói chuyện với ba, cứ lần nào “khó ở” mình sẽ lại tìm đến ba như chàng khờ đi tìm nhà thông thái. Đôi khi, mình nghĩ, là mình nghĩ thôi nhé, phụ huynh dù thương con cách mấy cũng chẳng thể sống giùm phần đời của con, điều họ có thể làm là sự kiên nhẫn với chặng đường đứa con đi, bao dung với các chuyện hỷ nộ ái ố mà đứa con gặp, và sự có mặt – dõi theo hành trình ấy không cần phải can thiệp vào. Dưới đây là đoạn chat của ba và mình.

– Chắc đêm nay [con] khó ngủ quá.
– Chuyện gì vậy con?
– Lại suy nghĩ ùi, [con] hoang mang về cuộc đời quá ahuhu.
– Đọc lại sách của Sư ông* đi con. Ba cũng khó ngủ bữa giờ đây.
– [Chép cho ba đoạn nhật ký bày tỏ nỗi hoang mang]. Con khóc nãy giờ.
– Ba đọc rồi con gái à. Con đang lớn dần, những chiếc áo cũ sẽ bị chật hoặc rách đi cho dù nó từng rất quý. Màu áo ấy còn mua lúc mùa đông nên quá mùa hè không hợp nữa. Có rất nhiều người khen và ngưỡng mộ con nhưng ba thường khéo léo từ chối điều đó vì con vẫn chưa là gì cả. Ba lo sợ điều đó khi đến với lũ con nên ba không thích khen con với em là vậy.
– Lời khen cũng nguy hiểm mà.
– Biển học mênh mông mà hiểu biết thì quá hạn hẹp. Cần phải học. Khi muốn học ắt có Thầy. Và cũng cần chia sẻ con à. Mục đích làm cho mình vui.
– Nhưng [con nên] học cái gì bây giờ?
– Cái gì thấy thích thì học. Không có gì là thừa cả.
– Bao giờ [con] mới lớn đây huhu.
– Ba từng nói việc đi lên đỉnh núi với con rồi mà. Gấp chi vậy con? An lạc từng bước chân việc chi vừa đi vừa nhìn đỉnh núi cho mệt vậy con?
– Haiz có ba thiệt tốt, [nếu] không thì chắc con cũng đang tự ép con phải đi cho nhanh. Nhưng mà sống với sự mông lung cũng mệt lắm đó ba :<
– Có vẻ như con muốn nhanh đến đích.
– Vấn đề là [con] còn không biết đích.
– Hãy đi để mà đi. Con muốn hạnh phúc trong từng bước chân hay tới nơi mới hạnh phúc. Con lai gấp nữa rồi. Đi cứ đi. Mệt thì tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi (hơi sang he).
– Hồi lâu Thầy còn nói [cứ] “chọn đại” đường đi, thái độ đi [trên con đường ấy] mới quan trọng.
– Biết rồi mà không chịu hành
– Hành mà cũng khổ ải chớ bộ, mình đối diện với hư vô, tâm khởi lên biết bao nhiêu ý nghĩ mà ba. Có ai đi giùm [mình] được mô (đâu).
– Có chân thì tự đi. Khi bước mình hạnh phúc vì có đôi chân… Kkk.
– [Ba] hay heng, phụ huynh có con tuổi tiền mãn teen khổ heng. Lâu lâu nó (đứa con) quạu quạu dở hơi bơi ngửa ~~.
– Cũng vui [mà]. Lúc ba học năm thứ tư cũng sốt ruột lắm. (lượt một đoạn)
– Cơ mà lúc 20 tuổi ba đã nghĩ gì vậy?
– Lúc đó ba nghĩ về thân phận và sự thất bại đầu đời là không vào được trường Y (vì không có sao thiên y*). Ba mơ được làm thầy thuốc để giúp được người thân và nhiều người khác. Lúc đó điều kiện giao thông khó khăn, thầy thuốc rất hiếm. Đau bệnh thì đi hái lá điều trị và theo kinh nghiệm dân gian cũng nhiều.
– Giờ biết [vì] không có [sao] thiên y có đỡ ấm ức hơn không ba?
– Phải mất mấy chục năm sau mới giải thích được [mà].
– Ồ ._. Thế rồi làm sao ba chấp nhận thực tế để đi làm công việc hiện tại?
– Khi vào năm 3 thì [ba] đã chấp nhận cho nghề mới vì được gần nước (dụng thần thủy*) nhưng mỗi lần đi vào bệnh viện thì bệnh cũ tái phát.
– Cảm giác đó chắc là không dễ chịu [ba] nhỉ.
– Đúng đó con. Nhưng ba không đủ bản lĩnh để đeo đuổi ước mơ, nhưng giờ gặp lại bạn ba đamg làm bác sĩ, [các bạn lại] nói là ba hên, hề hề. Cũng tại cái bát tự*.
– Haiz, kết quả là bây giờ không làm bác sĩ mà ở gần hàng xóm [là] bác sĩ, rồi làm bác sĩ tâm lý cho con cũng được ba.
– [Cười hề hề]
– Tập trung quá vào mình có phải là điều tốt không ba?
– Tập trung để làm cho mình thực sự hạnh phúc là tốt chứ con.
– Nhưng mình cũng sống với người khác mà?
– Khi con hạnh phúc và bình an con sẽ có cơ hội sống cùng người khác tốt hơn.
– Trời ơi cảm động quá may có ba nhắc lại mấy cái này. Vậy mà sao con lại quên mất 😞 giá mà thế gian này ai cũng có sự chuẩn bị tốt cho chính mình thì người ta đã không làm khổ nhau.
– Ba học ít những được cái nhớ dai.
– Làm người vui mà khó ghê.
– Chứ sao dễ được.
– Lý thuyết thâu, còn thực hành kìa [ba] :<
– Thực hành khó vô cùng.

(Sau đó thì hai cha con nói chuyện ở nhà rồi đi ngủ, mình trích đến đây thôi).
Chú thích: *Sư ông: Thầy Thích Nhất Hạnh. *Thiên y, dụng thần: một số thuật ngữ khi xem bát tự.
16/04/2017 – Bờm

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s