“lúc 20 tuổi ba đã nghĩ gì vậy?”

Rằng:
Hôm qua bạn-thầy nhận xét về cách sống của mình hiện tại và một lần nữa mình “đổ vỡ”. “Đổ vỡ” là cách mình gọi cho những cột mốc mà khi ấy mình nhận ra một chút về mình. Hôm qua mình đã chênh vênh rất nhiều, vì nhận ra mình không “giỏi” như mình tưởng tượng, mình đã phần nào đó chưa trung thực với chính bản thân. Thế là mình nói chuyện với ba, cứ lần nào “khó ở” mình sẽ lại tìm đến ba như chàng khờ đi tìm nhà thông thái. Đôi khi, mình nghĩ, là mình nghĩ thôi nhé, phụ huynh dù thương con cách mấy cũng chẳng thể sống giùm phần đời của con, điều họ có thể làm là sự kiên nhẫn với chặng đường đứa con đi, bao dung với các chuyện hỷ nộ ái ố mà đứa con gặp, và sự có mặt – dõi theo hành trình ấy không cần phải can thiệp vào. Dưới đây là đoạn chat của ba và mình.

– Chắc đêm nay [con] khó ngủ quá.
– Chuyện gì vậy con?
– Lại suy nghĩ ùi, [con] hoang mang về cuộc đời quá ahuhu.
– Đọc lại sách của Sư ông* đi con. Ba cũng khó ngủ bữa giờ đây.
– [Chép cho ba đoạn nhật ký bày tỏ nỗi hoang mang]. Con khóc nãy giờ.
– Ba đọc rồi con gái à. Con đang lớn dần, những chiếc áo cũ sẽ bị chật hoặc rách đi cho dù nó từng rất quý. Màu áo ấy còn mua lúc mùa đông nên quá mùa hè không hợp nữa. Có rất nhiều người khen và ngưỡng mộ con nhưng ba thường khéo léo từ chối điều đó vì con vẫn chưa là gì cả. Ba lo sợ điều đó khi đến với lũ con nên ba không thích khen con với em là vậy.
– Lời khen cũng nguy hiểm mà.
– Biển học mênh mông mà hiểu biết thì quá hạn hẹp. Cần phải học. Khi muốn học ắt có Thầy. Và cũng cần chia sẻ con à. Mục đích làm cho mình vui.
– Nhưng [con nên] học cái gì bây giờ?
– Cái gì thấy thích thì học. Không có gì là thừa cả.
– Bao giờ [con] mới lớn đây huhu.
– Ba từng nói việc đi lên đỉnh núi với con rồi mà. Gấp chi vậy con? An lạc từng bước chân việc chi vừa đi vừa nhìn đỉnh núi cho mệt vậy con?
– Haiz có ba thiệt tốt, [nếu] không thì chắc con cũng đang tự ép con phải đi cho nhanh. Nhưng mà sống với sự mông lung cũng mệt lắm đó ba :<
– Có vẻ như con muốn nhanh đến đích.
– Vấn đề là [con] còn không biết đích.
– Hãy đi để mà đi. Con muốn hạnh phúc trong từng bước chân hay tới nơi mới hạnh phúc. Con lai gấp nữa rồi. Đi cứ đi. Mệt thì tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi (hơi sang he).
– Hồi lâu Thầy còn nói [cứ] “chọn đại” đường đi, thái độ đi [trên con đường ấy] mới quan trọng.
– Biết rồi mà không chịu hành
– Hành mà cũng khổ ải chớ bộ, mình đối diện với hư vô, tâm khởi lên biết bao nhiêu ý nghĩ mà ba. Có ai đi giùm [mình] được mô (đâu).
– Có chân thì tự đi. Khi bước mình hạnh phúc vì có đôi chân… Kkk.
– [Ba] hay heng, phụ huynh có con tuổi tiền mãn teen khổ heng. Lâu lâu nó (đứa con) quạu quạu dở hơi bơi ngửa ~~.
– Cũng vui [mà]. Lúc ba học năm thứ tư cũng sốt ruột lắm. (lượt một đoạn)
– Cơ mà lúc 20 tuổi ba đã nghĩ gì vậy?
– Lúc đó ba nghĩ về thân phận và sự thất bại đầu đời là không vào được trường Y (vì không có sao thiên y*). Ba mơ được làm thầy thuốc để giúp được người thân và nhiều người khác. Lúc đó điều kiện giao thông khó khăn, thầy thuốc rất hiếm. Đau bệnh thì đi hái lá điều trị và theo kinh nghiệm dân gian cũng nhiều.
– Giờ biết [vì] không có [sao] thiên y có đỡ ấm ức hơn không ba?
– Phải mất mấy chục năm sau mới giải thích được [mà].
– Ồ ._. Thế rồi làm sao ba chấp nhận thực tế để đi làm công việc hiện tại?
– Khi vào năm 3 thì [ba] đã chấp nhận cho nghề mới vì được gần nước (dụng thần thủy*) nhưng mỗi lần đi vào bệnh viện thì bệnh cũ tái phát.
– Cảm giác đó chắc là không dễ chịu [ba] nhỉ.
– Đúng đó con. Nhưng ba không đủ bản lĩnh để đeo đuổi ước mơ, nhưng giờ gặp lại bạn ba đamg làm bác sĩ, [các bạn lại] nói là ba hên, hề hề. Cũng tại cái bát tự*.
– Haiz, kết quả là bây giờ không làm bác sĩ mà ở gần hàng xóm [là] bác sĩ, rồi làm bác sĩ tâm lý cho con cũng được ba.
– [Cười hề hề]
– Tập trung quá vào mình có phải là điều tốt không ba?
– Tập trung để làm cho mình thực sự hạnh phúc là tốt chứ con.
– Nhưng mình cũng sống với người khác mà?
– Khi con hạnh phúc và bình an con sẽ có cơ hội sống cùng người khác tốt hơn.
– Trời ơi cảm động quá may có ba nhắc lại mấy cái này. Vậy mà sao con lại quên mất 😞 giá mà thế gian này ai cũng có sự chuẩn bị tốt cho chính mình thì người ta đã không làm khổ nhau.
– Ba học ít những được cái nhớ dai.
– Làm người vui mà khó ghê.
– Chứ sao dễ được.
– Lý thuyết thâu, còn thực hành kìa [ba] :<
– Thực hành khó vô cùng.

(Sau đó thì hai cha con nói chuyện ở nhà rồi đi ngủ, mình trích đến đây thôi).
Chú thích: *Sư ông: Thầy Thích Nhất Hạnh. *Thiên y, dụng thần: một số thuật ngữ khi xem bát tự.
16/04/2017 – Bờm

Advertisements

“Tiến thoái lưỡng nan/ Đi về lận đận/ Xa xăm tôi ngồi/ Tôi tìm lại tôi…”

Rằng:
Dạo này có dịp nói chuyện với nhiều anh chị bạn bè về “khủng hoảng”, có người đã vượt qua, có người cảm giác sắp đón nhận, có người đang sống cùng với nó. Chợt nghĩ dù hình tướng của “khủng hoảng” có thế nào thì sự “khoan dung” có lẽ là thứ mà người ta cần. Sự khoan dung đến từ bên ngoài: ai đó hiểu cho họ – “hiểu cho” thôi đã là tốt lắm rồi, chưa nói đến việc thấu hiểu tuyệt đối; dành thời gian vỗ về hoặc chỉ đơn giản là ngồi thật yên lắng nghe họ kể, và nếu có thể, nếu có thể thôi nhé vì việc này đòi hỏi kỹ năng có trải qua quá trình học tập – rèn luyện: những lời phân giải có tính chất xây dựng.

Sự khoan dung khác, theo mình, quan trọng hơn là sự khoan dung đến từ bên trong: khoan dung với chính mình. Khi “khủng hoảng” xảy ra, giữa những ngày hoang mang người ta dễ bị thất vọng, mình nghĩ có lẽ vì trước đó họ đã nghĩ họ sẽ giải quyết được. Chị sếp nói định vị bản thân trong tất cả mọi chuyện là rất quan trọng bởi định vị đúng thì ta sẽ biết mình giỏi gì chưa giỏi gì để bình tĩnh đối diện với vấn đề; nhưng phần lớn trường hợp, theo chị sếp “ngươi ta định vị mình sai, đa phần đánh giá mình cao hơn mức mà mình có”. Để có thể trở lại đúng với vị trí đòi hỏi người ta sự trung thực để tự vấn mình và cả can đảm để thừa nhận mình không giỏi như kỳ vọng của bản thân

Một trong những giây phút ấm áp của đời sống mà mình từng trải qua là khi mình thì thầm nói với trái tim mình vị trí của mình đang ở đâu, thấp hơn ảo tưởng của mình trước đó rất nhiều. Nhưng khi thừa nhận rằng mình chưa đủ giỏi, chưa hoàn hảo thì tự dưng lại thấy nhẹ nhàng hơn, thông suốt hơn để đối diện với gió bão.

Thương chúc các bạn mình đủ đầy khoan dung để nhẹ nhàng đi qua những ngày giông gió 🙂

Hình ảnh: Buddha Doodle
12/02/2017 – Bờm

con mèo nằm ngủ trên cao

Rằng:

Tối hôm kia mình với con Cá gọi Skype cho nhau rồi…đứa nào làm việc nấy, ai học bài thì học, ai làm bài thi thì làm. Giữa chừng mình lên cơn “ì”và “lười” nên vào trang FB của một chị kia cũng là du học sinh nhưng chị giỏi lắm, biết nhiều thứ tiếng, học chuyên ngành khó lại chơi đủ thứ loại nhạc cụ và đã có công việc đáng mơ ước. Mình đùa với con cá “Thôi bỏ đi, có ráng cũng không giỏi được như người ta”, hai đứa lăn ra cười khúc khích rồi tạm chốt “làm người bình thường mà vui cũng được”. Thiệt quá an phận mà.

Bữa nay lại thấy em chia sẻ một bài từ trang Humans of New York, nội dung là “I’m trying to stay calm while watching all my friends get accepted to Ivy League schools.” (Tạm dịch: Tôi đang cố gắng giữ bình tĩnh khi nhìn thấy bạn mình được các trường top chấp nhận nhập học); cách đó vài hôm hai chị em có “quằn quại” nói chuyện với nhau về nỗi hoang mang “mình chẳng làm được gì”. Xung quanh mình và cả em nữa, các bạn đều quá giỏi, có bạn đã đi làm, có bạn đã ghi dấu ấn của mình bằng các thành tựu; hai chị em mình đơn giản là tự kiếm tiền vẫn chưa thể.

Mình nghĩ mãi về cái gọi là “giá trị”, “thành công” hay “thành tựu” và những thước đo cho những định nghĩa ấy. Nghề nghiệp, nói theo Dalai Lama XIV thì xét cho cùng cũng là một sự đóng góp cho xã hội bằng tài năng của mỗi cá nhân; còn tiền bạc (cái này mình nói) là vật thể vật lý để đo lường sự đóng góp đó. Mình có một anh bạn làm chủ một ngôi nhà nhỏ trên ngọn đồi cao nhìn xuống thành phố Đà Lạt; khách đến nhà anh phải đặt phòng và giường trước (giống homestay) nhưng ngoài tiền mua bánh mì ăn sáng thì không phải trả gì; bù lại khách phải lao động ba tiếng đồng hồ mỗi  ngày theo “chỉ thị” của nhà: có thể là làm xà phòng, đóng bàn ghế, chiết tinh dầu, vv. Ba tiếng lao động đó, thay cho “tiền ở trọ”, chính là cách mà khách đóng góp vào ngôi nhà chung; nhưng cách này lại vui hơn rất nhiều so với việc đặt phòng và thanh toán bằng cách thông thường.

Mình lại có một anh bạn khác mang giấc mơ về xã hội miễn phí (Money – free economy) nơi các giá trị đóng góp không dùng tiền để quy đổi. Anh dạy piano “miễn phí” nhưng học viên phải đóng góp lại bằng sách cho thư viện miễn phí của anh hoặc hiện kim (dùng cho dự án của anh chứ không phải cá nhân anh sử dụng); anh xây dựng tủ sách ai cũng có thể mượn và sử dụng mà chi phí bằng 0 đồng; anh chẳng có “nghề” nhưng anh mang lại lợi lạc cho nhiều người.

Thế là mình quay về với chính mình, tự hỏi “mình có đang đóng góp gì cho thế giới không khi mình không làm ra đồng nào?”, em bạn mình có phải là đứa “vô dụng” so với bạn bè của các em không? Từ khi nào “tiền” trở thành tất cả để đo lường sự thành công? Và “thành công” là gì? Phải chăng “thành công” là phải “thay đổi được thế giới”, phải làm được cái gì đó nhiều người biết đến hay chỉ đơn giản là sống nổi với chính mình thôi đã là một thành công rồi? (Mình nghĩ vậy đó).

Tháng này mình có hẹn với bạn Trời Xanh, mình hẹn sẽ nấu cho bạn một bữa cơm chay; dù mình nấu không ngon nhưng mình biết mình sẽ dồn hết tình thương để nấu tặng bạn, mình sẽ lựa chọn nguyên liệu bổ dưỡng và dĩ nhiên là những màn chuyện trò lâu ngày mới gặp giữa hai đứa; mình biết mình sẽ mang lại cho bạn chút năng lượng bình an, làm bạn hạnh phúc (một thứ hạnh phúc không vướng mắc) và thế giới  này hòa bình hơn một chút.

Chỉ nghĩ tới đó thôi mà mình thấy mình là siêu nhân rồi đó, mình thấy mình “thành công” rồi đó… Rồi mình nhớ đến những cái ôm mình tặng bạn mình, những câu nói lành tính không có năng lượng tiêu cực, sự im lặng dịu dàng mình tặng bạn mỗi lần bạn mỏi  mệt với bão đời, sự lí lắc nhí nhảnh của mình khiến người khác phải phì cười mỗi khi trò chuyện cùng, hay thậm chí cái thân hình tròn béo ú giống Doremon cũng làm ai đó cảm thấy “dễ thương”… Ngày nhờ vậy hiền hơn một chút.

Thành ra mình vẫn cứ ôm nỗi hoang mang “cơm áo gạo tiền” kia sống tiếp thôi, nhưng mình biết không cần phải đợi đến lúc “làm ra tiền” mình mới đóng góp và thế giới này; kỳ thực từ ngày ra đời, làm cho ba mẹ vui vì sự hiện diện của mình, cho đến bây giờ ý thức được sự có mặt của mình trên thế gian thì mình đã đóng góp rồi… Cũng như em bạn mình trước khi lao đao vì ý nghĩ “em phải kiếm tiền” thì em đã mang lại cho thế giới  những video do em tự biên tập quá sức sáng tạo và mãn nhãn; em đã đóng góp những niềm vui giản đơn cho bà chị già này mỗi lần cần “lên”, em đã đóng góp những mẫu thiết kế”chất” thôi rồi để người khác yêu thích nghệ thuật,… hãy nhìn vào những điều đó em nhé 🙂

Cũng như con mèo trong hình, nó chỉ cần là con mèo ưỡn người  nằm ngủ ngon lành thôi cũng khiến người khác nhìn vào thấy vui rồi… Chúc em, và cả chúc chị sớm tìm được một sự “đóng góp” có hình có dáng theo sự kỳ vọng của xã hội (biết sao được, mình vẫn phải sống với nhân gian mà) nhưng từ đây đến ngày tìm được đừng vì thế mà đánh mất những sự đóng góp mà ta đã có trước giờ.

Thương em (thương luôn chị).

12/12/2016 – Bờm